Đây là tâm
sự của một du học sinh Phan Tất Đức đang du học tại nước Úc được đăng
tải trên trang cá nhân của mình khi anh biết tin Đại tướng Võ Nguyên
Giáp đã qua đời.
Dưới đây, chúng tôi
xin được phép trích dẫn những dòng tâm sự nghẹn ngào mà anh viết ra để
tỏ lòng thành kính với vị tướng tài của dân tộc Việt Nam.
Bức hình
được đăng tải trên trang cá nhân của anh. Anh Đức kể rằng đây là bức ảnh
quý giá của ông ngoại anh (áo trắng) chụp cùng với Đại tướng Võ Nguyên
Giáp nhân dịp sinh nhật lần thứ 85 của Đại tướng.
Từ khi biết tin
(tối qua đến giờ) đã chẳng biết bao nhiêu lần cháu chảy nước
mắt. Vẫn biết rằng đời người sinh-lão-bệnh-tử là không thể
tránh khỏi. Nhưng sao mà cảm giác vẫn đau quá...
Nghĩ về người,
cháu lại nghĩ về ông ngoại cháu, ông cũng đã rất già. Nếu
chẳng may có chuyện gì đó cũng đột ngột như thế này, có lẽ
cháu sẽ không chịu được. Bởi ông ngoại, Đại tướng và Bác Hồ
là những người cháu yêu quý và kính trọng nhất trong cuộc đời
này. Chắc ông cháu giờ cũng đang buồn lắm. Cứ nghĩ đến việc
không thể hòa vào dòng người đến viếng, hay chỉ là đưa tiễn
Đại tướng thôi cũng được, là cháu lại chảy nước mắt. Đấy lại
là một nỗi tiếc nuối lớn lao nữa của cháu, bên cạnh việc khi
còn bé không được theo ông đi chúc thọ Đại tướng. Xem ra,
chuyến đi học này khiến cháu cũng phải đánh đổi không ít.
Tuổi thơ của
những đứa trẻ khác thường gắn liền với những câu chuyện cổ
tích, những lời hát ru trước khi đi ngủ. Còn cháu thì được
“ru” bằng những câu chuyện về Bác Hồ và Đại tướng
qua lời kể của ông ngoại cháu. Trong những câu chuyện của ông
cháu, Đại tướng xuất hiện ít hơn Bác Hồ. Sau này, cháu tự lí
giải là do ông cháu được gặp, làm việc với Bác nhiều hơn là
với Đại tướng. Nhưng tình cảm yêu quý và kính trọng mà cháu
dành cho 2 người thì đều khó có thể đong đếm được.Người ta
vẫn nói ấn tượng ban đầu thường rất sâu đậm. Với một đứa trẻ
con như cháu thì những ấn tượng ấy càng hằn sâu trong tâm trí.
Lớn hơn một chút, khi bắt đầu đọc thông viết thạo, thì bên
cạnh những quyển truyện tranh, những trò chơi điện tử, cháu
còn cần mẫn ngốn những quyển sách dày cộp viết về Bác Hồ,
về Đại tướng của ông cháu. Đến bây giờ vẫn vậy. Cháu bản
chất rất lười, nhưng vẫn luôn quan tâm, tìm hiểu về Đại tướng
gồm cả thông tin chính thống trong nước và cả nguồn nước
ngoài...
Đại tướng từng
nói: “Trong quá khứ, thách thức lớn nhất với Việt Nam là
những cuộc xâm lược của nước ngoài. Bây giờ, đã độc lập và
thống nhất thì thách thức lớn nhất của đất nước là nghèo
đói và lạc hậu kinh tế.” Phải chăng 2 thách thức này còn khó
hơn đánh Pháp, đánh Mỹ khiến cho bây giờ Việt Nam vẫn chưa thể
“toàn thắng”? Câu trả lời hẳn phải là không, nếu những người
có trách nhiệm đều có phẩm chất Văn nhân Võ tướng như Đại
tướng.Cháu tin rằng Đại tướng đã ra đi một cách thanh thản.
Bởi Người đã làm mọi điều có thể cho nước non. Mong hương hồn
Người tiếp tục soi sáng đất nước này.
Vĩnh biệt Người:
“Đại thụ nước Nam
Tướng tài dân tộc
Của cải xem thường
Lòng luôn chính trực
Dân là lẽ sống
Việt sử khắc ghi”
No comments:
Post a Comment