Nguyễn Trần Trung Quân là một trong những người trẻ may mắn được gặp gỡ và tiếp xúc với Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ những ngày còn nhỏ.
Sự ra đi của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã để lại lòng tiếc thương lớn
lao trong lòng những người con của dân tộc Việt Nam. Trong tiềm thức của
mỗi người chắc chắn sẽ còn in sâu hình ảnh “người anh cả” của lực lượng
vũ trang Việt Nam, gắn liền với các bước ngoặt lớn trong lịch sử dân
tộc, mang lại nền độc lập tự do cho đất nước.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Rất
nhiều người, bao gồm đông đảo các bạn trẻ đã bằng những cách khác nhau
thể hiện sự thương tiếc, biết ơn và lòng thành kính đối với Đại tướng.
Chàng trai trẻ Nguyễn Trần Trung Quân -
một gương mặt không còn xa lạ với giới trẻ bồi hồi nhớ lại những khoảnh khắc may mắn được gặp gỡ, tiếp xúc và đặc biệt là hát trực tiếp
trước con người vĩ đại của cả dân tộc này. Quân đã có những chia sẻ sâu
sắc với chúng tôi khi biết được tin buồn của cả nước.
Nguyễn
Trần Trung Quân là 9x hiếm hoi được gặp Đại tướng từ những ngày anh còn
là một cậu bé trong câu lạc bộ văn nghệ thiếu nhi của thành phố.
Hạnh phúc dâng trào khi được Đại tướng nắm tay
Trong
giọng điệu bồi hồi, Nguyễn Trần Trung Quân nhớ lại lần đầu tiên, khi
cái duyên may mắn đưa cậu tới gặp Đại tướng lúc cậu mới chỉ học lớp 5.
Khi ấy, Trung Quân tham gia nhà văn hóa thiếu nhi, trong chương trình kỷ
niệm trận đánh Điện Biên Phủ trên không. Được các cô chú trong đoàn tin
tưởng giao cho trọng trách lĩnh xướng 2 ca khúc “Ai yêu Bác Hồ Chí Minh
hơn thiếu niên nhi đồng” và “Cháu yêu chú Bộ Đội”, Trung Quân còn nhớ
như in mình đã mặc một chiếc áo bộ đội màu xanh, một tay cầm hoa, một
tay cầm cờ quốc kì Việt Nam.
“Sau
khi lĩnh xướng, tôi bước xuống giao lưu với các chiến sĩ bộ đội. Ở hàng
ghế đầu, tôi đã may mắn được nắm tay Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Lúc ấy,
Đại tướng còn giúp tôi chỉnh lại chiếc mũ bị lệch với nụ cười thật tươi.
Một đứa bé như tôi lúc đó cũng cảm nhận được hạnh phúc khi nhận được cử
chỉ ân cần của Đại tướng. Về nhà gặp ai tôi cũng khoe, bạn bè tôi ai
cũng tị vì không được lĩnh xướng và được nắm tay Đại tướng. Thậm chí tôi
còn nói với ông ngoại tôi là: "Ông ơi, Đại Tướng Võ Nguyên Giáp ở ngoài
nhỏ bé lắm, sao có thể lãnh đạo cả Quân Đội Nhân Dân Việt Nam ông
nhỉ?". Ông tôi cười rồi bảo: "Thằng bé con này, Đại Tướng nhỏ bé thế
thôi nhưng ông là một bậc vĩ nhân, hiền tài, một tài năng quân sự đấy!" -
Đó là một kỉ niệm mà tôi thực sự ấn tượng.”- cậu bạn cho biết.
Khoảnh
khắc thứ 2 khi Nguyễn Trần Trung Quân may mắn đó là vào năm cậu học lớp
8. Vẫn bộ quần quân phục ấy, Đại tướng đi phát động chiến dịch Mùa hè
xanh cùng các chiến sĩ bộ đội. Trung Quân lúc đó là hát chính cho Tốp ca
thiếu nhi của thành phố Hà Nội. Quân lại một lần nữa may mắn, được chạy
đến bên đại tướng tặng hoa và biểu diễn ca khúc "Mùa Hè Xanh”. Vốn là
người tinh tế nên cậu bạn nhận ra trong lần này, đại tướng đã yếu đi
nhiều, nhưng ở nét mặt Người vẫn luôn toát lên một vẻ hiền hậu.
“100
bạn nhỏ kết tay thành một vòng tròn khổng lồ bao xung quanh Đại tướng.
Người ân cần hỏi tôi học lớp mấy, trường nào, rồi còn hỏi suy nghĩ của
tôi về Mùa hè xanh nữa. Người trải lòng tâm sự với đám trẻ chúng tôi về
những kỷ niệm, khó khăn gian khổ mà đời cha, đời anh bọn tôi phải trải
qua để chống Mỹ, chống Pháp. Tôi còn nhớ có những khoảnh khắc Đại tướng
không cầm được nước mắt vì xúc động, vì nghĩ đến những đau thương mất
mát mà nhân dân phải chịu đựng. Hình ảnh ấy khiến bọn tôi xung quanh
cũng sụt sùi theo.”- chàng trai bộc bạch.
Dịp
gần đây nhất và cũng là dịp cuối cùng mà Trung Quân được gặp người anh
hùng của dân tộc nước nhà là dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long. Khi ấy,
Trung Quân vừa tròn 18 tuổi, là một trong những sinh viên tiêu biểu toàn
quốc được dự lễ kỷ niệm và được hát trong dịp đại lễ 1000 Thăng Long.
Không chỉ thế, Quân đã vinh dự tới thăm Đại tướng Võ Nguyên Giáp cùng
các vị lãnh đạo các ban ngành và những thanh niên tiêu biểu ở nhiều
ngành nghề khác nhau.
Rưng rưng mỗi khi nhớ lại những khoảnh khắc ấy…
Khi được hỏi lần gặp gỡ nào để lại ấn tượng mạnh mẽ nhất, Trung Quân cho hay: “Có
lẽ lần đầu tiên với Trung Quân là lần đáng nhớ nhất. Quân là một cậu bé
mới 10 tuổi, và đứng trước mình là vị Tướng tối cao của Quân Đội Nhân
Dân Việt Nam, một vị Đại tướng của Dân Tộc Việt Nam, và còn được Đại
tướng chỉnh lại chiếc mũ đội lệch, đó chính là hình ảnh đầu tiên mà
Trung Quân cảm nhận được từ con người của Đại tướng. Không cần qua sách
vở, không cần qua những câu chuyện, mà thực tế hành động ấy làm Quân
thêm yêu con người Đại tướng lắm.”
Với Trung Quân, có lẽ
ánh mắt hiền hậu, chan chứa tình bao dung nhưng cũng đầy oai nghi và
mạnh mẽ của một vị tướng là hình ảnh mà một cậu nhóc 10 tuổi khắc sâu
trong tâm trí. Dù đã đi khắp các sân khấu ca nhạc lớn nhỏ từ Bắc vào Nam
nhưng có lẽ 3 lần, 3 khoảnh khắc ngắn ngủi ấy là những giây phút tuyệt
vời, thiêng liêng mà chàng trai 20 tuổi của ngày hôm nay sẽ không bao
giờ quên. Trung Quân tâm sự: “Tôi cảm
thấy mình thực sự là một người may mắn. May mắn khi được tiếp xúc với
Đại Tướng. Dù chỉ là 3 lần trong khoảng thời gian ngắn nhưng đó là những
khoảnh khắc thực sự ý nghĩa trong đời của mình. Thật khó có thể diễn tả
được cảm xúc lúc này, bởi khi nghĩ tới là một trong những ca sĩ trẻ
được hát tặng Đại tướng là Quân lại thấy rưng rưng. Nó thực sự là một
cảm xúc khó tả.”
Nguyễn Trần Trung Quân đang cảm thấy rất thương tiếc và đau buồn trước sự ra đi này.
“Hôm
qua là một ngày hỗn độn của cảm xúc. Thực sự là buồn khi biết tin Đại
tướng Võ Nguyên Giáp qua đời, một tượng đài mà Trung Quân thực sự yêu
quý từ khi còn rất nhỏ. Mới đây thôi Trung Quân còn gửi lời mừng Thọ
trong một vài bài báo mà nay Đại tướng đã đi rồi. Khi nghe tin này không
chỉ riêng cá nhân Quân mà gia đình Quân cũng rất buồn. Ông bà Quân và
bố Quân có thời gian tham gia chiến đấu trong quân đội nên những câu
chuyện về Đại tướng luôn là chủ đề của gia đình. Nhất là khi ông bà Quân
là những người luôn kể cho Quân cùng gia đình trong bữa cơm về câu
chuyện của ngày xưa, và có lẽ nếu không nghe những câu chuyện ấy thì sẽ
không biết được rằng chúng ta được sống trong thế giới hòa bình trước hi
sinh của rất nhiều chiến sĩ... để mình biết quý trọng cuộc sống hơn.
Khi nghe tin Đại tướng mất thực sự lòng buồn, Quân không còn cảm xúc để
thu âm ca khúc nữa. Lòng trùng xuống, nhớ lại kỉ niệm của ba lần được
gặp gỡ và cảm thấy rất đau lòng. Về tới nhà, tâm sự với ông bà, ông còn
lôi hết cả giấy chứng nhận gia đình văn hoá, rồi giấy khen có chữ kí của
Đại tướng Võ Nguyên Giáp, vừa xem lại vừa bồi hồi...”
Chắc
hẳn ai cũng hiểu được sự tự hào khi dân tộc Việt Nam có một vị tướng
như Đại tướng Võ Nguyên Giáp, ai cũng cảm thấy đau xót, tiếc nuối trước
sự ra đi ấy. Nhưng có lẽ đối với một người từng có dịp được gặp gỡ, trò
chuyện, nhận được sự quan tâm ân cần, cái “nắm tay”, “chỉnh mũ”, nụ cười
hiền hòa hay ánh mắt trìu mến thì những cảm xúc ấy lại được cảm nhận
bởi một cách rất riêng.
Kết thúc câu chuyện, Trung Quân không
quên gửi lời chia buồn sâu sắc tới gia đình, những người thân cận nhất
của Đại tướng cũng như bày tỏ thái độ trân trọng nhất với con người vĩ
đại này.
No comments:
Post a Comment